Tại sao thanh kiếm nhật lại sắc bén?

Katana – Niềm tự hào của một Samurai

Kiếm Katana có chuôi đủ dài để người dùng có thể cầm bằng hai tay. Theo truyền thống, kiếm được đeo với phần lưỡi hướng lên trên, (độ cong hướng lên trên, trái ngược với cách đeo kiếm của người Tây Âu). Ngày nay, tuy không còn được sử dụng trong chiến tranh nhưng kiếm Nhật vẫn được các nhà sưu tập yêu thích – những loại kiếm cổ rất đắt tiền; và nghệ thuật chiến đấu bằng kiếm Nhật Bản vẫn được lưu truyền trong một số môn võ thuật của Nhật Bản, chẳng hạn như Kendo (Kiếm đạo), Kenjutsu (Kiếm thuật), Battojutsu (Võ tre).

Sinh ra từ đâu?

Người Nhật có truyền thống luyện kiếm lâu đời. Gươm, ngọc và gương là ba bảo vật quốc gia, được coi là thần khí của đế quốc, được thờ tại đền thờ Ise gần cung điện cũ ở cố đô Nara, cũng là linh vật của Thần đạo.

Ngay từ thời đại Kofun và Nara (300-794) đầu công nguyên, Nhật Bản đã sử dụng kiếm, lúc đó lưỡi thẳng và dài khoảng 80 cm, theo khuôn mẫu của Trung Quốc và Triều Tiên. Đến thế kỷ thứ 8 và đầu thế kỷ thứ 9, người Nhật bắt đầu đúc những thanh kiếm có hình dạng cong gần cán và sau đó cong dần hoàn toàn.

Tại sao thanh kiếm nhật lại sắc bén?

Đối với người võ sĩ, kiếm là vật bất ly thân, không bao giờ rời trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Sau thời đại Heian (794-1185), Nhật Bản bước vào một thời kỳ văn hóa khá rực rỡ. Một xã hội đa giai cấp, trong đó các samurai và các tu sĩ chiến binh trở thành lực lượng quan trọng được triều đình thuê để bảo vệ lãnh thổ. Thanh kiếm không chỉ là một vũ khí mà đã trở thành một tác phẩm nghệ thuật, tinh tế và nghệ thuật.

Người ta cũng bắt đầu khắc tên và nơi sản xuất lên các thanh kiếm, và các hiệp sĩ cũng mang theo những thanh kiếm ngắn hơn để thay đổi. Ngoài kiếm, nhiều loại vũ khí khác cũng phát triển, điển hình là cung tên, áo giáp và nghệ thuật trang bị cũng lên một tầm cao mới. Đối với người võ sĩ, kiếm là vật bất ly thân, không bao giờ rời trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Phong tục truyền thống của Nhật Bản là khi gia đình nào sinh được con trai, mỗi người dân trong làng sẽ đến chúc mừng với một ít mạt sắt. Chiếc sắt đó sau này, khi cậu bé trưởng thành, sẽ được một kiếm sĩ rèn thành một thanh kiếm cho cậu. Trước khi rèn kiếm, người kiếm sĩ luôn lễ phép, cầu xin thần linh giúp đỡ rồi mới mặc lễ phục đi làm. Người ta nói rằng, luyện kiếm không còn là một công việc mà là một nghi lễ, hợp nhất thân tâm và tập trung tất cả tâm trí từ đầu đến cuối.

Kiếm

Kitaeru được coi là một trong những truyền thống cần được bảo tồn cùng với nhiều nghệ thuật khác để duy trì tinh thần độc đáo của người Nhật. Tất nhiên, rèn không phải là rèn nói chung mà là về kỹ thuật rèn kiếm, một truyền thống được coi trọng lâu đời, vì thanh kiếm không chỉ là vũ khí mà còn là biểu tượng của tinh thần cao cả. chúa tể của các samurai.

Tại sao thanh kiếm nhật lại sắc bén?

Kiếm Nhật bao gồm lá thép, sắt non và thép già, mỗi loại có hàm lượng carbon khác nhau

Kiếm Nhật không chỉ là một thanh kiếm dài dùng làm vũ khí mà còn mang rất nhiều ý nghĩa. Trong quá trình chế tạo, người ta không chỉ phải chạy thử xem có đủ sắc bén để xuyên qua nhiều lớp áo giáp sắt mà đôi khi còn phải thử trên cơ thể người xem có “ngọt” hay không?

Người Trung Quốc cũng như người Việt Nam cũng rất chú ý đến kiếm nhưng quá coi nó chỉ được coi là một kỹ năng cần phải thuần thục, trong khi người Nhật nâng kiếm và cách sử dụng kiếm lên hàng “đao” – kiếm đạo – và thanh kiếm gắn liền với cuộc đời và nhân cách của kiếm sĩ (samurai).

Trong khi kiếm châu Âu chỉ là một lưỡi thép duy nhất, kiếm Nhật bao gồm lá thép, sắt non và thép già, mỗi loại có hàm lượng carbon khác nhau. Lõi của thanh kiếm (shingane) được rèn bằng cách trộn sắt thô với thép tấm. Sau đó, nó là vỏ bọc bên ngoài (hadagane) của lõi đó, cũng bằng kỹ thuật tương tự, nhưng sử dụng sắt rèn và thép tấm. Vỏ bọc có thể cần phải được dát mỏng và sau đó gấp 15 lần, nhưng bất kỳ điều gì nữa có thể khiến thép trở nên giòn và không đồng đều. Sau đó, lưỡi dao được lắp vào giữa các vỏ bọc, được rèn để liền mạch. Lớp vỏ mềm làm lõi cứng bên trong, giúp cho lưỡi kiếm có khả năng chống chịu các tác động mạnh, đàn hồi hơn so với kiếm kiểu phương Tây.

Người thợ không chỉ đúc một thanh kiếm tốt mà còn phải làm cho nó trở nên mỹ nghệ, đó mới là vấn đề thực tế. Độ cong của kiếm Nhật không chỉ do kỹ thuật rèn hay búa mà còn là biểu tượng văn hóa xuất hiện trên nhiều công trình kiến ​​trúc truyền thống khác, từ mái cong của đền, chùa, cung điện, thậm chí cả thư pháp. . Người Nhật vẫn cho rằng việc đúc kiếm thẳng không chỉ thô thiển mà còn quá thực dụng, không thể hiện được tính nghệ thuật của người võ sĩ.

Vì vậy, họ luôn tạo ra những đường cong, lên xuống để biến vũ khí chiến đấu thành tác phẩm. Quy trình rèn thép, các loại nguyên liệu trong từng công đoạn vẫn là những bí quyết nghề nghiệp không lọt qua và cũng là thước đo cho tài năng, sự khéo léo cũng như “tay nghề” của những người thợ rèn.

Mài gươm

Việc mài kiếm của một anh hùng khác với công việc mài lưỡi sau khi một danh thủ nổi tiếng đã rèn xong. Việc rèn kiếm mới chỉ là một bước, tuy quan trọng nhưng chưa hoàn thành, nhưng còn rất nhiều công việc khác cũng khó khăn không kém.

Tại sao thanh kiếm nhật lại sắc bén?

Thanh kiếm cũng tượng trưng cho tinh thần cao thượng của các samurai.

Công việc hoàn thiện của thanh kiếm chỉ là mài, được gọi là “làm nhẵn” hoặc đánh bóng. Đánh bóng một thanh kiếm cần 13 công đoạn, sử dụng 13 loại đá mài khác nhau và 13 chuyển động khác nhau, và mất trung bình 120 giờ. Để mài một lưỡi kiếm, kiếm sĩ sử dụng sáu loại đá mài khác nhau, từ thô đến mịn hơn và cuối cùng là đánh bóng. Trước khi mài, hãy nghiên cứu kỹ “kết cấu” và “hoa văn” của thanh kiếm, không nên cùng một lúc mà chỉ khoảng 3 cm một lần. Giữ cho tay phải và tay trái gần như cân bằng hoàn toàn là một nhiệm vụ sinh tử vì nếu chỉ cử động hai tay trong chốc lát, toàn bộ lưỡi dao có thể bị hỏng.

Sau khi mài, kiếm sư kẹp hai viên đá mài mỏng trên đầu ngón tay và vuốt lưỡi để đánh bóng. Anh cầm ngang lưỡi kiếm để ánh nắng chiếu vào từng milimet để điều khiển công việc của mình lần cuối. Không có hai thanh kiếm nào hoàn toàn giống nhau, mỗi thanh kiếm có hình dạng khác nhau và tính chất khác nhau. Mài kiếm là cách thanh kiếm thể hiện tối ưu cái “thần” của nó, để bộc lộ cái “đẹp” của nó, thoát khỏi cái “vinh quang” của lưỡi thép thành phẩm. Một thanh kiếm được mài đúng cách mới thể hiện được hết tài năng của người thợ làm kiếm.

Bao kiếm

Một lưỡi kiếm dù quý giá đến đâu cũng không thể được gọi là hoàn hảo nếu nó không được trang bị chuôi kiếm phù hợp và đúng bao kiếm. Để làm ra một bao kiếm, kiếm sĩ phải làm hai mảnh phù hợp với đường cong của lưỡi kiếm và sau đó dán chúng lại với nhau. Keo là một loại bột nhão nấu với gạo rồi dùng đũa tre nghiền thành bột. Bí quyết của cách chế tạo bao kiếm là sao cho cảm giác như bao kiếm và lưỡi kiếm được chặt chẽ từ đầu đến cuối nhưng thực tế chỉ tiếp xúc gần chuôi kiếm và lưỡi kiếm không ở đâu quá chặt vì nếu không, độ ẩm của gỗ sẽ làm cho thanh kiếm bị gỉ.

Việc rèn kiếm được nâng lên thành một nghi lễ có tính chất thần bí. Những người thợ rèn phải thực hành giới luật trong nhiều ngày, qua các thủ tục thanh lọc và khi làm việc, họ mặc trang phục màu trắng như một thiền sư, một đạo sĩ. Ngay từ thế kỷ 13, kiếm Nhật đã nổi tiếng trên thế giới, không ai sánh kịp. Người Trung Quốc cũng nói về thanh gươm, nhưng phần lớn đó chỉ là những truyền thuyết và huyền thoại, chỉ nghe mà chưa thấy. Ngược lại, kiếm Nhật là thật và nhiều người đã bỏ ra một số tiền lớn để đặt mua. Theo các chuyên gia luyện kim, phải đến thế kỷ 19, người châu Âu mới có đủ trình độ để tạo ra hợp kim tốt như thép Nhật Bản trước đó 600 năm, và phần lớn cũng là do học hỏi phương pháp của Nhật Bản. Tang. Thanh kiếm Nhật Bản cũng nói lên một đặc điểm riêng của dân tộc này, làm mọi thứ họ muốn đều hoàn hảo.

thứ tự

Bài viết được chia sẻ bởi biquyet.com

Leave a Reply

Your email address will not be published.