Kẻ giết người vô nhân đạo là gì?
Kẻ giết người vô nhân đạo là gì?

Chúng tôi là những người hầu vô nhân đạo Nghe vẻ đẹp của bạn, trái tim tôi tan nát. Dù đôi má của bạn chỉ ửng hồng. Mặc kệ anh, tôi không quan tâm. Cưới anh đi, anh cho em đi làm trước vì Tay nắm tay, rồi quấn lấy nhau. Ngươi ngồi ở đâu không thấy ngươi, ta không khỏi thở dài Tôn trọng đừng vì ta cũng liều mạng nhắm mắt bước đi. Một số phận, hai duyên nợ, ba tình yêu. Đôi mắt, trái tim dám sai, e dè bước chông gai, Ai biết trước được điều gì. Chữ tình là lời nói, tình yêu phải nói đường về. Ta đã thề một lời thề, Gần xa dẫn ta về. Có cặp. Bất cứ nơi nào mọi người đứng, chúng tôi ngồi. Khi mọi người vừa hát vừa hát, những người xung quanh. Đi đến những nơi thành thị. Ở bên đường, họ được chào đón, ai biết chợ trời ở đâu,

Mặc dù tôi là tiên nữ.

Nguồn: Khảo luận về Nguyễn Khuyến, Nguyễn Xuân Hiệu, Trần Mộng Chữ, NXB Nam Sơn, 1960

Kẻ giết người vô nhân đạo là gì?

?

Xin chào các bạn,

Tôi đang nghiên cứu bài thơ Xẩm này nên có thể chia sẻ với các bạn vài dòng, nhưng không biết bao giờ mới xong. Vâng, trong khi chờ đợi các chú thích sau, xin vui lòng thưởng thức âm nhạc trước.

Đây là một world music mang phong cách Xẩm cho với hai kiểu phối khí khác nhau nhưng đều có điểm chung là đều mang âm hưởng đàn nhị và giọng ca của Ngô Hồng Quang. Quang là một nghệ sĩ đa năng, anh có thể hát, chơi đàn nguyệt, đàn nhị, bộ gõ…, sáng tác và dàn dựng.

Tôi thấy bài zam này hay có lẽ vì tôi thích cách trình bày của Ngô Hồng Quang. Sau khi biết bài thơ Xẩm được Nguyễn Khuyến (1835-1909) phổ nhạc, tôi muốn tìm hiểu mọi thứ xung quanh bài thơ và bài thơ Xẩm để phần nào hiểu được ý nghĩa mà người xưa muốn truyền lại.

Tiểu nhân là phi nhân: nhãn – mắt, hạ – hạ, trống – rỗng, nhân – người. Tôi không thể nhìn thấy mọi người dưới đôi mắt của tôi. Đây là tâm tư của anh khi hát Xẩm mù với người vợ xinh đẹp? Nếu đúng thì ý nghĩ đó cụ thể như thế nào và nó có chứa ý nghĩ khác không? – Đây là những gì tôi đang tìm kiếm.

Nguyễn Khuyến vừa là nhà thơ trữ tình vừa là nhà văn trào phúng. Từng câu chữ của anh vừa hay vừa sâu sắc. Anh làm quan giữa lúc nước mất, nhà tan. Làm quan nhưng nổi tiếng thanh liêm, chính trực. Vì cảm thấy bất lực, không thể làm gì để thay đổi thời thế, nên ông đã xin viên quan về ở ẩn. Thời đi học, tôi thích tìm hiểu thơ Nguyễn Khuyến.

Trên đây là một số nét phác thảo rời rạc về bài thơ Xẩm. Đây là ba clip, trong đó có hai clip về phong cách mới của Inhumane: Một phong cách của Ngô Hồng Quang với nghệ sĩ jazz Pháp – Việt Nguyên Lê và ca sĩ Mỹ Linh vào tháng 2/2017 và sự kết hợp với nhạc sĩ Hà Lan Onno Krijn 2013. Clip thứ ba là một bài Xẩm truyền thống do NSUT Văn Tý biểu diễn.

Hãy tận hưởng đi nhé!

Chúc bạn một ngày tốt lành.

Thu Huong

***

Hanoi Duo – Nguyên Lê – Ngô Hồng Quang – Mỹ Linh: Kẻ hầu người hạ

Kẻ giết người vô nhân đạo là gì?

Ngô Hồng Quang – Onno Krijn: Kẻ hầu người hạ (Chợ Xẩm)

Kẻ giết người vô nhân đạo là gì?

Mục Hạ Vô Nhân – Văn Tý

Kẻ giết người vô nhân đạo là gì?

Kẻ giết người vô nhân đạo(Chợ Xẩm) (Thơ: Nguyễn Khuyến)

Kẻ hầu người hạ, ta là kẻ bất nhân Nghe vẻ đẹp của em, lòng xuân xao xuyến.

Mặc dù tôi có đôi má hồng đào

Khuôn mặt hồng đào, ngay cả khi tôi trang điểm má hồng đào, tôi thậm chí không quan tâm đến nó

Tôi đưa bạn đến chỗ làm trước vì

Em đi làm trước đi vì anh đưa em đi làm trước vì Tây đặt tay lên chiếu và khoác vai.

Đưa tay ra và chạm vào nơi bạn ngồi

Chạm vào nơi bạn ngồi, đưa tay ra để chạm vào nơi bạn ngồi Bạn không thể nhìn thấy nó, tôi đang than thở

Cảm giác như mất một cục vàng

Như mất cục vàng, cảm giác như mất cục vàng Tiếng trống, tiếng đàn ai mang Ai thương người dang dở tiếng hát gảy đàn luyến láy.

Không yêu cũng không tôn trọng bởi vì

Đừng tôn trọng nó vì bạn không yêu nó, đừng tôn trọng nó vì bạn đã liều mình nhắm mắt bước đi

Một tình yêu, hai món nợ, ba tình yêu

Hai nợ ba tình một duyên hai nợ ba tình Chữ tình kia chữ tình ai chở, kẻo lỡ đi kẻo mối tơ vương trong lòng.

Cả hai chúng ta đều có một chút ý nghĩa

Chút cảm giác qua ta có chút cảm giác vượt qua Dù mòn con mắt, lòng rộng mở Sợ bước chông gai Bước khó, ngại bước chông gai Trần bẽ bàng, ai biết được điều gì.

Tình yêu là gì?

Đoán xem ai đã đi chợ trời. Dẫn tôi đến với một số nàng tiên

Nó là gì, tình yêu là gì, nó là gì? Yêu nhau phải nói đường về

Cả hai chúng tôi đều thề rất nhiều

Quá nặng lời thề, hai ta nặng lời thề. Đường xa dẫn lại có đôi. Bất cứ nơi nào mọi người đứng, chúng tôi ngồi trong khi chúng tôi hát. Mọi người đều bị bao vây.

Nhưng ai muốn ăn và ở?

***

Kẻ giết người vô nhân đạo

Thơ: Nguyễn Khuyến

Chúng tôi ở đây những lời sỉ nhục vô nhân đạo Nghe vẻ đẹp của bạn thời thanh xuân, bạn đau lòng. Dù hai má chỉ ửng hồng nhưng tôi không quan tâm, không quan tâm. Cưới em về, anh cho em về trước làm gì vì Tây cầm tay quàng qua vai Nâng tay sờ chỗ em ngồi không thấy đâu, em than thở. Cảm giác như mất một cục vàng, Ai xách con sên, cái trống, cái đàn? Thương ai dang dở dang tay hát đàn đàn yêu. Yêu thương cũng không tôn trọng vì tôi cũng liều mình nhắm mắt bước đi. Một duyên, hai nợ, ba tình Lời yêu thương quấn quít, ai là tình yêu? đi kẻo nhớ thương. Hoặc nếu không hãy để mối vua ở trong trái tim của bạn. Hai ta đều có chút nghĩa khí, tuy mòn con mắt, lòng dạ dám lầm lỗi. Sợ bước chông gai, Trân bẽ bàng không ai hay biết. Chữ tình là chữ chi, Yêu nhau phải nói đường về. Hai chúng ta đã thề non hẹn biển, xa gần dẫn dắt ngược xuôi. Bất cứ nơi nào mọi người đứng, chúng tôi ngồi. Khi chúng ta vừa hát vừa hát, những người xung quanh. Đi đến các địa điểm trong thành phố. Ở hai bên đường, bạn sẽ được chào đón bằng những cái tên. Ai biết chợ trời ở đâu,

Mặc dù tôi là tiên nữ.

Nguồn: Khảo luận về Nguyễn Khuyến, Nguyễn Xuân Hiệu, Trần Mộng Chữ, NXB Nam Sơn, 1960

Nắng như đổ lửa, nhưng lão Hậu vẫn nghe những bài hát Xẩm của nghệ sĩ Xuân Hoạch: “Chúng ta vô nhân tính / Nghe nét đẹp của em hồi xuân / Dù mặt có đào hoa / Hững hờ. Giờ em dừng lại cũng chẳng thèm đoái hoài”. … “Lão Hậu phải“ cao ”giai điệu và ca từ của bài Xẩm này, toàn thân lắc lư, ngón giữa búng vào ngón cái, bàn chân khuỵu lên xuống. phách, đàn nhị! Có khi tâm trạng vui vẻ, bài Xẩm tám ngày đã hết, nhưng anh vẫn tiếp tục hát: “Cao nhất là núi Ba Vì / Tôi không làm việc gì riêng…”.

Bà Hậu vừa tức vừa giận, trừng mắt nhìn ông Hậu và nói: Mày có câm mồm đi để hàng xóm nhờ vả không, suốt ngày thằng hầu bất nhân, ai thèm biết cái bất nhân của mày làm gì! Quay chiếc quạt về phía bà Hậu, ông Hậu chậm rãi kể: Ngày xưa răng như răng, môi, bây giờ là “mộng tương tư”. Bài luận này hay quá. Đây là cuốn tự truyện của một người mù, vượt lên thân phận, tự giễu cợt bản thân, rất hài hước, hóm hỉnh và rất “hào sảng”. Ông trời không lấy gì của ai, bù lại đôi mắt mù của ông, ông trời đã ban cho ông một đôi tai hát rất hay. Vì vậy, khi nghe tin người con gái ấy có sắc đẹp, lòng chàng rạo rực cả thanh xuân. Còn mặt thì má hồng hững hờ! Trong mắt người mù, hoàn toàn không nhìn thấy ai, không có màu sắc. Nghe ông Hậu giải thích, bà Hậu thấy có điều gì chưa hài lòng, bà nhẹ giọng hỏi: Thế này có được không? Thấy bà Hậu tò mò, ông Hậu hào hứng: “Bà đúng là … thơ cổ phải: ngôn, ngoại nghĩa, phải hiểu theo nghĩa bóng. Kẻ bất nhân là để chỉ những kẻ vô cùng kiêu ngạo, không coi trọng. trong mắt họ, kể cả thiên hạ cũng không có ai, chỉ có tôi- “Mình là một, độc nhất vô nhị” Nói đến đây, anh Hậu thở dài than thở: Giá mà biết có đến hàng chục triệu con mắt. theo dõi, thử hỏi có “quan cách mạng” nào dám tham ô hàng chục tỷ, hàng trăm tỷ, hàng nghìn tỷ đồng không? Ai dám khoe khoang cướp tiền xây biệt thự, đi xe sang? Có ai không? dám thay đổi điểm thi đại học để học sinh “đặc biệt dốt” trở thành thủ khoa? Ai dám đốt than tre làm thuốc chữa bệnh ung thư? … Người liêm khiết, luôn biết tự răn mình, nghĩ gì, làm gì? , chúng ta biết, đất biết, trời biết. Những người khiêm tốn luôn luôn se e “high mountain, high mountain” (Núi cao có núi cao hơn). Nếu không có phẩm chất đó thì “Núi Ba Vì không cao quá”. Đối với tôi, tôi nghĩ, “kẻ bất nhân”, không chỉ tồn tại trong cá nhân mà còn ở chính phủ một số nước, vì tham vọng và bất chấp đòi độc chiếm biển. Vì lợi nhuận mà bất chấp mọi thủ đoạn, hoạt động lừa đảo, ăn cắp công nghệ, “treo đầu dê bán thịt chó”… để cuối cùng “gậy ông đập lưng ông”. (Bà Hậu nhận xét). Thấy bà Hậu đánh giá vấn đề vượt ra khỏi lãnh thổ quốc gia, ông Hậu cười và nói: Có ích gì đâu, suốt ngày dán mắt vào điện thoại và tivi.

– Thằng này … tao tưởng thế, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong nhà, mày đừng tưởng là phúc cho tao!

Nhuận Thổ

Bài viết được chia sẻ bởi biquyet.com

Leave a Reply

Your email address will not be published.