Nghia cua bat trung bat hieu bat nhan bat nghia

Những gì mong đợi từ một người không trung thành, không tử tế?

(LĐO) – Đối xử không tốt với mẹ thì còn đối xử tốt với ai? Một con người vô nhân đạo, không chung thủy như vậy không thể chấp nhận được.

Tôi muốn cho trợ lý của mình nghỉ việc, nhưng đã mấy ngày rồi mà tôi vẫn không tìm ra lý do. Trưởng phòng nhân sự nói: “Tôi đề nghị với anh ấy làm đơn xin nghỉ việc, nhưng anh ấy nhất định không chịu”. Nếu vậy tôi phải làm gì?

Tình cờ tôi phát hiện ra rằng Quân, trợ lý mới của tôi, không sống với mẹ tôi như anh ấy đã nói với tôi. Người mẹ 78 tuổi của Quân đang sống trong căn phòng trọ chật chội trong con hẻm ở quận 8, TP.HCM. Trong khi đó, căn nhà lớn do bố Quân để lại, anh cho thuê ở tầng trệt, trên lầu anh ở cùng bạn gái. Người kể cho tôi nghe câu chuyện này là Chúng Huyền Thanh, nhân viên phòng nhân sự. Có lẽ do Huyền Thanh tỏ ra thích thú với Quân nhưng bị từ chối nên đã nuôi lòng oán hận và tìm cách “triệt hạ” đối phương.

Nguyên nhân là do công ty gửi quà sinh nhật cho bố mẹ của nhân viên trên 70 tuổi. Khi trình duyệt danh sách, Chúng Huyền Thanh chỉ vào tên mẹ Quân và nói: “Bà cụ không có ở địa chỉ này”. Tôi ngạc nhiên: “Nếu không phải ở đây thì ở đâu? Đây là địa chỉ nhà anh Quân sao? Họ chỉ có một mẹ, một con …”. Chúng Huyền Thanh lắc đầu: “Ừ, một phần căn nhà đó là của anh Quân thuê, một phần ở với bạn gái. Bà cụ phải ở nhà thuê …”.

Không trung thành, không trung thành, không tử tế, xấu tính là gì?

Mẹ già mỏi mòn mong mỏi con. Hình minh họa

Tôi nghe mà không tin vào tai mình. Quân là một nhân viên năng nổ, nhiệt tình và tận tâm. Mặc dù anh ấy chỉ mới làm trợ lý cho tôi được vài tháng, nhưng anh ấy đã chứng minh rằng anh ấy sinh ra để làm công việc này. Anh ấy có thể đọc được suy nghĩ của tôi, đôi khi không cần mệnh lệnh, mọi thứ đã an bài. Ngoài giờ làm việc, Quân đặc biệt tinh tường trong việc nắm bắt sở thích của sếp. Tôi muốn ăn gì, mặc gì, chơi gì, đi đâu… Quân hiểu ý và sắp xếp đâu vào đó, rất ít khi tôi phải nhắc nhở, có ý kiến.

Đối với tôi là vậy, nhưng đối với các phó giám đốc của tôi, Quân cũng tận tâm không kém. Người đầu tiên có mặt là Quân. Anh cắt mọi thứ như lập trình, chỉ cần đưa dữ liệu vào, bấm nút là có thành phẩm.

Tôi nhớ cách đây khoảng một tháng, Quân xin nghỉ một tuần để đưa mẹ đi du lịch nước ngoài. Dù lúc đó công ty đang chuẩn bị tổ chức sự kiện quan trọng nhưng tôi vẫn đồng ý và còn động viên Quân xin nghỉ để đưa mẹ đi chơi. Sau khi ký đơn cho Quân, tôi cũng nghĩ rằng mẹ Quân rất hạnh phúc khi có được một người con hiếu thảo như vậy.

Tuy nhiên, những gì nhân viên nhân sự nói đã thay đổi mọi suy nghĩ của tôi về trợ lý của mình. Tôi quyết định tự mình kiểm tra mọi thứ. Không dễ để tìm được địa chỉ mà Chúng Huyền Thanh đã cho mình. Nó nằm trong một con hẻm nhỏ ở đường Phạm Thế Hiển. Tôi chạy xe máy hỏi lòng vòng cả tiếng đồng hồ mới tìm được nhà ưng ý.

Bà cụ không mở cửa cho tôi dù tôi tự nhận là đồng nghiệp của con trai bà. Mãi một lúc sau, một người phụ nữ trung tuổi gánh cà phê và cơm đến gọi bà cụ ra mở cửa. “Bác làm ở chỗ chú Quân à, bác ấy không về đây, hàng tháng phải sang bên kia lấy tiền mua thức ăn, nước uống cho bà cụ. 78 tuổi rồi, có lúc nhớ, có lúc quên,” Có lúc vui, có lúc buồn, nhiều hôm bà cụ cứ ra cửa lẩm nhẩm gọi tên tôi, ngày nào tôi cũng ghé hai lần đưa cơm, dọn dẹp nhà cửa, tắm rửa cho bà cụ, Quân trả cho tôi 2 triệu tiền công. hàng tháng ”, người phụ nữ vừa nói vừa cho bà lão ăn.

Bà lão nhai cơm nhiều, thỉnh thoảng cúi xuống nhặt vài hạt cơm cho vào miệng. Tôi hỏi: “Con trai anh ở đằng kia với ai?”. Người phụ nữ nhăn nhó: “Tôi cũng không biết nữa. Nghe có vẻ giống như đang sống với một cô gái rất xinh đẹp. Tôi nghe cô ấy chê bà già ở bẩn, thính tai, nói nhiều nên bảo chú Quân cho bà ấy ở riêng … ‘.

Khi ra về, tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi hình ảnh của bà cụ. Hôm sau tôi gọi điện cho Quân hỏi: “Mẹ anh bây giờ thế nào?”. Quân cười rạng rỡ: “Ừ, mẹ em khỏe lắm. Được đi du lịch nước ngoài, bà già phấn khởi lắm”. Tôi tức giận nhưng cố kiềm chế: “Thật không?”. Quân bối rối rõ ràng: “Tại sao?”. Tôi đập bàn: “Anh là đồ dối trá không biết xấu hổ à? Hãy ra khỏi tầm mắt của tôi.”

Quân hơi bất ngờ vì sự tức giận của tôi, nhưng dù sao thì anh cũng đã đi ra ngoài. Tôi gọi điện cho trưởng phòng nhân sự: “Tìm cho tôi một trợ lý khác thay anh Quân”. “Có chuyện gì vậy ông chủ?” – trưởng phòng nhân sự ngơ ngác. Tôi đã kể hết mọi chuyện cho anh ấy nghe và nói rằng tôi không thể chấp nhận một con người bất nhân, bất nghĩa, không chung thủy như vậy. Khá bất ngờ nhưng trưởng phòng nhân sự cũng đồng tình: “Đúng là chúng tôi bị lừa. Một người đối xử không tốt với mẹ mình, thì ai có thể đối xử tốt với một người nào đó? “

Tuy nhiên, cả hai chúng tôi đều tưởng tức nước vỡ bờ mà vẫn chưa tìm được lý do để Quân nghỉ việc. Nếu anh ấy đưa ra lý do không hiếu thuận với mẹ thì không ổn vì đó là việc riêng của nhân viên, công ty không có quyền can thiệp. Và nếu tôi từng nghỉ việc, với tính cách như vậy, chắc Quân sẽ để tôi yên?

Lê Khoa

Người gửi: XC Tim Đã gửi: Thứ sáu, ngày 23 tháng 10 năm 2009 5:50 chiều

Xin chào VnExpress.net, chào bác Đức!

Theo dõi chuyên mục đã lâu nhưng thực sự đọc những dòng tâm sự của chú Đức, tôi mới thấy sự chua xót, mù quáng và lạc quan chỉ có ở chú. Bác à, lạc quan hướng tới tương lai là điều đáng quý, nhưng cố lạc quan, bắt buộc phải “chờ đợi” những gì mình biết sẽ không thực sự tồn tại, phải không? Ngay từ đầu tôi đã sai và đến giờ tôi vẫn chưa chọn được con đường đúng đắn.

Quảng cáo

Có câu “Dạy vợ từ thuở cô đơn trở về” mà anh quá mê, anh cũng “đợi” 20 năm “mọc” quả “non xanh” mới có được “quả” như ý. Hiện tại là. . Có một câu nữa “giang sơn dễ đổi, khó dời” người mà bạn gọi là “vợ” (Tôi xin lỗi nhưng tôi không thể viết từ này là “vợ” bình thường được), người mà bạn đang “đợi” bây giờ và liệu có được không? thay đổi để tốt hơn trong tương lai? Và nếu tôi muốn “đợi” như vậy, nhưng hai bạn có muốn tiếp tục “đợi” như tôi không? Tôi xin trả lời cho bạn là “Không!”.

Một người chỉ biết đến bản thân để rồi cuốn theo những đam mê tầm thường mà quên mất gia đình thì quả là không đáng để níu kéo, chú ạ. Trong tình yêu người ta thường mù quáng, chú cũng không ngoại lệ, 20 năm sau chú còn mong gì ở “người vợ” ấy? Những người theo dõi tôi chỉ có thể gọi nó bằng 6 từ không thân thiện, không tử tế và bất công.

Quảng cáo

Đúng là trong xã hội ngày nay, đạo đức đã thay đổi, nhưng bệnh của mẹ lại là con gái thì tôi cũng không thể tưởng tượng nổi. Đó là đạo hiếu. Dạy con nghiêm khắc không sai, nhưng mắng con, đánh con khiến con không dám đến gần mẹ, trầm cảm và mất tự tin, là vô nhân đạo. Thân là gái đã có chồng, có chồng mà bỏ chồng lấy người khác là oan uổng. Một kẻ bất nhân, bất nghĩa, bất nhân như vậy, tôi không nghĩ sự bao dung, tình cảm gia đình là thứ đáng cho.

Bác ơi, lúc này cái bác cần nhất là 2 con và cái mà 2 cháu cần là gia đình. Con biết tình mẹ là không gì có thể thay thế được, nhưng với tình yêu thương của mẹ dành cho hai anh em mình, mẹ tin rằng mẹ và con sẽ vượt qua tất cả để gia đình nhỏ này luôn tràn ngập tiếng cười, sự ấm áp mà lẽ ra chúng ta phải có. chú phải có.

Vốn từ vựng của tôi có hạn nên tôi chỉ có thể viết những suy nghĩ của mình cho các bạn, những suy nghĩ của một bạn trẻ.

Mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với hai bạn!

Chrysan

Khi tôi hỏi lấy chồng mà không còn trinh thì anh ấy bảo “yêu thì yêu lấy đâu ra đấy, cưới về kiếm đứa nào thì đá đứa kia”.

Chào các bạn, mình vừa tìm được bài này, thấy hứng thú nên đăng lại để suy nghĩ thêm:

Tôi thấy nhiều bạn cho rằng việc giữ hay không “cái đáng giá ngàn vàng” là không liên quan và ảnh hưởng đến nhân cách của mình? Tôi không nghĩ vậy:

1. Hầu như mẹ nào cũng khuyên con gái về việc phải thật cẩn thận trước khi lấy chồng, đó là những người từng trải, biết điều đó ảnh hưởng rất lớn đến hạnh phúc sau này của con, không nghe đâu. lời nói của cha mẹ, khiến họ lo lắng cho hạnh phúc của bạn -> là tội bất hiếu.

2. Con gái không còn trinh nghĩa là cũng đã từng quan hệ với ít nhất 1 người, sau này khi lấy chồng chắc chắn sẽ nhớ đến chuyện quan hệ với người yêu cũ, so sánh khả năng của người này với người khác -> như vậy là không chung thủy (ít nhất là trong suy nghĩ, và không có gì đảm bảo chắc chắn rằng ‘tình cũ không rủ cũng đến’).

3. Ở đời sợ nhất là kiểu người không còn gì để mất, gái không còn trinh rất dễ buông thả trong những mối quan hệ sau này, quan hệ với 1 người không khác gì 10 người, 100 người vậy. là một suy nghĩ xứng đáng. sợ hãi, điều này dẫn đến khả năng phá thai và vô sinh cao -> cho đi giọt máu của mình là vô nhân đạo.

Không trung thành, không trung thành, không tử tế, xấu tính là gì?

4. Như trên, người con gái mất trinh có khả năng bị vô sinh cao hơn bình thường. Nếu không lấy chồng, cô ấy sẽ là gánh nặng cho xã hội. Lấy chồng rồi, người vợ không làm cho chồng hạnh phúc trọn vẹn -> thật vô lý, rồi những lúc sắp phải đi ngủ với sâu, họ vẫn ước một điều giá như em là người đầu tiên của anh.

Vì vậy, một người có khả năng cao là một người bất nhân, bất công, không trung thành, không trung thành có thể là một người có nhân cách tốt không? Vậy đàn ông không nhận ra điều đó mà cưới một cô gái mất trinh thì chẳng phải là ngu ngốc sao? Đàn ông dù nhận ra điều đó nhưng vẫn lấy họ, chẳng phải là bất tài, thiếu bản lĩnh sao? (Người có tiền, có địa vị sẽ chọn trinh là số 1).

Tôi nhớ một số người bạn, khi tôi hỏi bạn có lấy một người phụ nữ không còn trinh tiết không, bạn ấy nói “còn tùy, nhưng nếu yêu quá thì cứ cưới đi, sau này kiếm gái còn trinh để bù đắp”, và một rồi nói “yêu thì yêu, lấy đâu ra đấy, cưới xong kiếm đứa nào thì đá đứa kia”.

Đàn ông ích kỷ, thích chiếm hữu và làm của riêng mình và nếu muốn lấy vợ thì phải chấp nhận khuyết điểm đó, coi đó là lẽ tất yếu của cuộc sống, đừng nghĩ đàn ông quan hệ tình dục thoải mái thì con gái phải làm. công bằng giống nhau -> điều này chỉ có hại cho bạn thôi vì xã hội Châu Á còn lâu mới có cái gọi là bình đẳng nam nữ.

Tôi nói với bạn điều này: một người đàn ông yêu bạn đến mức quyết tâm lấy bạn sẽ không bao giờ chia tay bạn vì bạn không cho. Còn nếu có thì đứng nói rằng vì bản thân yếu bóng vía, nhẹ dạ cả tin, là người được đào tạo bài bản qua “trường học tại gia” để luôn giữ gìn, biết cơm không nước nên gạo sẽ thiệt thòi. Nếu không đủ dũng khí để giữ lấy nó thì làm sao một người đàn ông có đủ dũng khí để kiềm chế nó?

Hãy nhớ kỹ những điều đó! Nếu không bạn sẽ phải trả giá bằng chính hạnh phúc của mình sau này (tuy nhiên tôi chỉ khuyên bạn thôi, còn bạn gái tôi có lẽ tôi sẽ làm ngược lại … OMG)

Bài viết được chia sẻ bởi biquyet.com

Leave a Reply

Your email address will not be published.