Điền vào chỗ trống để tìm ý cho đoạn văn cảm nhận ca dao:

Gió thổi cành tre vọng tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương. Khói sương giăng ngàn sương,

Nhịp chày An Thái, mặt gương Tây Hồ.

Nội dung chính của bài ca dao là gì? Ca dao có những hình ảnh, từ ngữ và biện pháp nghệ thuật gì đặc sắc? Những loại hình nghệ thuật này có nội dung gì? Câu ca dao gợi cho em những tình cảm, cảm xúc gì?

Khơi gợi tình yêu quê hương đất nước của con người Việt Nam.

Ca dao, tục ngữ nằm trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam. Nó phản ánh tâm tư tình cảm của những người nông dân lao động. Ca dao thường gắn với nỗi nhớ, tình yêu đôi lứa, tình cảm của người nông dân trong lao động sản xuất, trong tình cảm gia đình, anh em.

“Gió thổi cành tre,

Tiếng chuông trấn Vũ, canh gà Thọ Xương.

Khói sương giăng ngàn sương,

Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ ”.

Hồ Tây là một danh lam thắng cảnh của thành phố Hà Nội ngày nay. Nó gắn liền với nhiều bài thơ như trong bài Độc Tiểu Thanh kí của nhà thơ họ Nguyễn

Trong khung cảnh thanh bình, êm ả ấy, tiếng người và tiếng vật là âm thanh chân thực của cuộc sống gợi lên trong lòng lữ khách trữ tình những ấn tượng khó phai, về cái đẹp cũng như cái đẹp. không gian thiên nhiên ở đây.

Tiếng chày Yên Thái vốn là nhịp sinh hoạt của con người, tiếng giã gạo, làm bánh, làm âm thanh sinh hoạt đều đặn hàng ngày vang lên khiến cảnh sắc thiên nhiên trở nên sôi động, náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Ca dao sử dụng ngôn ngữ giản dị, chân chất khiến câu ca dao trở nên gần gũi, giản dị, đi sâu vào lòng người. Tác giả xưa đã vô cùng tinh tế khi vẽ nên bức tranh thiên nhiên và con người hòa quyện vào nhau hài hòa và cân đối, như hơi thở của cuộc sống.

Các câu hỏi nóng về cùng một chủ đề

Nhưng mẹ ơi, con thú thật lòng con tự hào dù đứng trước mặt mẹ hiền lành và chân thành đến nhường nào.

Tôi thấy tôi thật nhỏ bé

Hồn mẹ có thấm thía diệu kỳ Như bay lên trời ánh sáng cao siêu Hay bao nỗi buồn xưa cháy bỏng?

Trái tim người mẹ hiền chăm sóc cho đứa con thân yêu của mình.

II.Trong cơn mê, con bỏ mẹ. Tôi muốn đi đến tận cùng trái đất Để tìm được tình yêu đẹp nhất

Trong vòng tay tôi sẽ nắm giữ

Tôi tìm kiếm tình yêu ở khắp mọi nơi.

Nhưng chỉ nhận được những cái nhìn lạnh lùng

Không tìm được tình yêu, anh quay lại với em. Đầu óc tôi chán chường, cơ thể tôi mệt mỏi. Con chợt thấy tình yêu đích thực Trong đôi mắt dịu dàng của mẹ, mẹ ơi.

(Bản dịch của Tế Hanh)

Hồ Tây trước đây có tên là hồ Lãng Bạc (tức bến có sóng lớn), còn gọi là hồ Dâm (hồ sương mù) vì thường vào sáng sớm và chiều tối, sương mù dày đặc phủ kín mặt nước. Vì nằm về phía Tây của thủ đô nên sau này được gọi là Hồ Tây. Xung quanh hồ là những địa danh nổi tiếng của đất Thăng Long như chùa Trấn Vũ, huyện lỵ Thọ Xương, làng Yên Thái (vùng Grapo) chuyên làm nghề làm giấy (vỏ cây dó ngâm cho mềm, giã nhỏ rồi cuộn thành giấy). , Phường Nghi Tàm, quê hương Bà Huyện Thanh Quan, một nhà thơ nổi tiếng của nước ta.

Bài hát là bức tranh toàn cảnh Hồ Tây vào một buổi sáng trong vắt.

Mở đầu là sự ngắt nhịp giản dị nhưng sinh động: Gió đưa cành trúc la đà. Làn gió sớm mai lay động những cành tre còn đọng đầy sương đêm tạo nên một dáng vẻ mềm mại và thơ mộng. Bức tranh duy nhất chỉ có nét mảnh mai của cành trúc trên nền mờ ảo của trời và hồ.

Ở câu tiếp theo, các âm thanh hòa quyện vào nhau: tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương. Tiếng chuông và tiếng gà trống gáy báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Tiếng chuông chùa vang vọng trong không gian gợi cảm giác bình yên đến lạ. Tiếng gà trống gáy gợi lên cuộc sống quen thuộc nơi thôn quê. Âm thanh của thế gian, thế gian… càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng của đất trời vào đêm và ngày.

Ai đã từng đến Hồ Tây khi lớp sương mù dày đặc còn phủ kín mặt hồ mới thấy hết cái hay, cái đẹp của câu: Khói sương giăng ngàn sương mới thực sự sống trong trạng thái ngất ngây trước cảnh đẹp thần thánh. nàng tiên đó.

Nếu ở 3 câu thơ trên thấp thoáng cuộc sống thì ở câu thứ 4, hình ảnh cuộc sống lao động đã hiện lên khá rõ nét qua nhịp đập giã cào của dân làng Yên Thái. Nhịp đập của chày cũng là nhịp sống hối hả của cuộc sống lao động vất vả.

Hình ảnh tấm gương Tây Hồ sáng ngời cả bài ca dao. Mặt trời mọc xua tan sương mù, chiếu ánh nắng xuống mặt nước, Hồ Tây trở thành một tấm gương khổng lồ sáng lấp lánh, đẹp vô cùng!

Phép tu từ trong câu “gió đưa cành trúc la đà” là: nhân hoá.

=> Tác dụng: Biện pháp nhân hoá sẽ làm cho đồ vật, con vật, cây cối, thiên nhiên gần gũi hơn.


Khách mời

Vui lòng nhập câu hỏi của bạn ở đây

Dưới đây là một số câu hỏi có thể liên quan đến câu bạn đã đăng. Có lẽ có câu trả lời bạn cần!

PHẦN I: ĐỌC – HIỂU (5, 0 điểm)

Đọc vần sau:

“Gió thổi cành tre,

Chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương.

Khói sương giăng ngàn sương,

Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ. ”

Thực hiện các yêu cầu:

Câu hỏi 1 (0,5 điểm): Bài thơ trên được làm theo thể thơ nào? Làm thế nào để có thể xác định được thể thơ đó?

Câu 2 (1, 0 điểm): Cảnh thiên nhiên thành phố được miêu tả bằng những hình ảnh, âm thanh nào? Qua đó, em cảm nhận gì về cảnh thiên nhiên nơi đây?

Câu 3 (1, 0 điểm): Trong câu văn “gương mặt Tây Hồ” tác giả dân gian đã sử dụng biện pháp tu từ nào? Nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó.

Câu 4 (1, 0 điểm): Em hãy giải thích nghĩa của từ “mặt” trong ca dao: Yên Thái đập chày, Tây Hồ mặt gương. Tìm thêm một số ví dụ trong đó từ “khuôn mặt” được sử dụng với một nghĩa khác.

Câu hỏi 5 (1, 0 điểm): Câu ca dao trên thể hiện tình cảm của tác giả dân gian đối với mảnh đất kinh thành Thăng Long như thế nào?

Câu 6 (0, 5 điểm): Em hãy viết thêm một câu ca dao ca ngợi cảnh đẹp thiên nhiên đất nước. Có những điều bất ngờ khi làm như vậy.

Giúp mình với.Mk cần gấp

Bài thơ Gió Đưa Cành Tre là một bức tranh tuyệt đẹp về cảnh buổi sớm mùa thu ở kinh thành Thăng Long. Mỗi câu thơ là một cảnh đẹp được chấm phá qua ngòi bút độc đáo của tác giả dân gian nhằm ca ngợi vẻ đẹp của quê hương đất nước:

“Gió đưa cành trúc la đà”

Chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương

Khói mù mịt và ngàn sương mù

Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ. ”

Ca dao xưa và kể cả nhiều thi nhân đã miêu tả vẻ đẹp thanh bình của kinh thành Thăng Long. Cảnh mùa thu thật đẹp, làn gió nhẹ cũng đủ gợn lên mặt hồ Tây, bên bờ hồ liễu rủ. Câu thơ mở đầu cho thấy gió rất nhẹ, gió không thổi mà khẽ lay động cành tre rậm rạp sát đất. Cành tre được làn gió thu trong veo, mát rượi mơn trớn, cùng với gió, cành trúc khẽ đung đưa theo hướng gió.

“Gió thổi cành trúc”

Cảnh đẹp gợi tình, gợi tình trong không khí mùa thu mát mẻ, trong lành. Câu thơ có màu xanh của tre, của gió hiu hiu, và tất nhiên là không khí mùa thu, tiết trời thu, bầu trời khoáng đạt, những cánh diều chao liệng trên không, sau những cành trúc là tiếng đàn vàng thiêng.

Câu cá mùa thu – Bài thơ nổi tiếng tả cảnh mùa thu ở đồng bằng Bắc Bộ của Nguyễn Khuyến cũng có cơn gió nhẹ làm mặt ao rung rinh, lá khẽ đung đưa. Còn Đỗ Phủ thì “Hai tiếng kèn vàng gọi là liễu”. Đó là những dấu hiệu của mùa thu.

Nếu chúng ta chỉ cảm nhận bằng mắt, là đằng sau những cành tre mặt đất, thì câu thơ thứ hai là sự chuyển động và âm thanh.

“Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương”

Đây là một phương pháp quen thuộc để lấy xa, trái và gần, di chuyển trái và phải. Xa xa, tiếng chuông yên tĩnh của Trấn Vũ khiến bầu không khí náo nhiệt. Tiếng gà xé canh ở Thọ Xương vang lên. Chuông reo, gà trống gáy. Âm thanh dường như tan vào bầu trời và sương mù mùa thu. Trong màn sương mờ ảo, ánh đèn đêm mùa thu bao trùm khắp nơi, tiếng chuông ngân vang và tiếng gà trống gáy khiến mọi thứ trở nên mơ màng và thơ mộng hơn. Cuộc sống tràn đầy hứng khởi và niềm vui:

“Khói sương ngàn sương”

Làn khói mờ ảo được quay trở lại làn khói mù mịt. Nghệ thuật đảo cảnh làm tăng vẻ lung linh huyền ảo của cảnh vật và cuộc sống. Mặt đất là một màu trắng mờ, bao phủ bởi sương mù. Nhìn cận cảnh hay phối cảnh đều có cảm giác mặt đất bị khói bao phủ. Cuộc sống yên bình lặng lẽ, vũ trụ quay cuồng, thời gian trôi đi, trời về sáng. Tiếng chày đều đặn từ phường Yên Thái vang lên ầm ĩ. Nhịp đập của chày chính là nhịp sống, là sức sống mãnh liệt của thủ đô này. Bình minh ửng hồng ở phương Đông xua tan đi sương khói. Hồ Tây rộng lớn, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ sáng dần lên hình ảnh phố cổ. Đây là hình ảnh trung tâm của tấm gương Tây Hồ, một bài thơ sáng ngời làm sáng bừng cả bài:

“Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ”.

Bài thơ tả cảnh tàn phá kinh thành Thăng Long nhưng qua tả cảnh lại gợi lên niềm tự hào về quê hương:

“Đi chơi khắp Long Thành

Ba mươi sáu phố là điều hiển nhiên ”.

Quê hương đang từng ngày thay da đổi thịt, cảnh ân tình thấm thía mãi rung động trong tâm hồn ta. Tâm hồn tác giả tha thiết nên mới có những vần thơ hay như vậy.

Câu ca dao để lại nhiều ấn tượng về Thăng Long. Nó giúp chúng ta thêm yêu và tự hào hơn về thủ đô ngàn năm văn hiến. Bài hát mang vẻ đẹp cổ điển hào hùng như một bài vọng cổ tuyệt diệu.

Trên đây, chúng tôi đã gửi đến bạn đọc bài thơ Gió đưa cành tre đặc sắc ca ngợi vẻ đẹp quê hương đất nước. Mặc dù chưa xác định được tác giả của bài thơ, nhưng không thể phủ nhận sự nổi tiếng của nó. Đồng hành cùng uct.edu.vn để theo dõi những bài viết hay nhất nhé!

quản trị viên13 tháng 11, 2019 24 tháng 3, 2020

quản trị viên10 tháng 6, 2019 25 tháng 3, 2020

quản trị viên20 tháng 6, 2019 25 tháng 3, 2020

Bài viết được chia sẻ bởi biquyet.com

Leave a Reply

Your email address will not be published.